Mãn cuộc
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
Trời thì cao thật cao và xa em biết không trí tưởng tôi một vùng nước mặn ở đó có nhiều cây cói mọc cây cói ấy bây giờ kết nên chiếc chiếu lót dưới thân thể ta và sẽ giúp chúng ta tất hoàn mỗi người về một kiếp sống là giết lần mình bằng kẻ khác trời thì xanh thật xanh và nhão nhoẹt em biết không chúng ta cùng thế cả xác và hồn là một khối thương tâm tình yêu nọ vẫn quẩn quanh nghi hoặc đạn bom kia không cần nổ cũng tan thây sống là đợi khôn cùng cái gì chẳng có đêm thì dài thật dài và đặc chùm rễ đợi chờ bóng tối xuyên qua tôi nhắm tới với trăm ngàn ham muốn và lắng nghe đời thảng thốt chung quanh chân không động dù tay vẫn hoài ve vẩy mắt mở trừng cũng chẳng thể ngó về sau ở mãn cuộc ai kéo màn cho đời tôi yên lặng phải em không hẳng lẽ lại là tôi sống là kéo mãi sợi dây đời đã dãn trời thì mưa, thì mưa, mưa nhiều như thế buồn trăm năm tôi hưởng trọn một đôi giờ em tin không đời đóng tròn khuôn chặt hết một vòng ta lại gặp ta đi cứ như thế thân quay mòng một điệu tai nghe hoài chỉ một tiếng vu vơ cường toan thời gian giúp ta đốt lần ảo tưởng rồi cuối cùng giọt nước bốc hơi bay sống là mãi lần quanh một vòng mắt xích đất thì sâu thật sâu và lạnh tay tôi không nắm nổi một chân mình mắt em không nhìn khỏi kẽ tay em người và thú làm sao ta phân biệt em biết không đời mình có đâu mà nói hết vui hay buồn cũng chỉ dối gian thôi sống là thú nhận rằng đang chờ được chết
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào