Hiệu Trinh Phù vua ban cho nước Việc triều đình các cấp cân phân Tháng giêng năm đó Bính Thân (1176) Đại xá thiên hạ bàn dân làm đầu Nơi biên trấn diệt đồ giặc cướp Việc triều đình từng bước sửa sang Vua, quan nhiệm vụ rõ ràng Chia làm ba bậc quan trường biểu nghi Mời giáo thụ dạy vì ấu chúa Cáo trong dân để lựa nhân tài Sửa sang luật pháp cho ngay Lập trường dạy học giúp người mở mang Tô Hiến Thành bỗng mang bạo bệnh Thương cho ông mới đến giữa đường Bao nhiêu kế hoạch dở dang Không ai nối tiếp theo gương của người Khi lâm chung có người đến hỏi Ai là người thay chổ của ông? Lựa người lương đống tôi trung Vì nước tiến cử không hàm ơn riêng Đỗ An Di nắm quyền phụ chính (1179) Cũng ra tay bình định biên cương Chọn người tài giỏi, hiền lương Giúp lo việc nước tìm đường cứu dân Giặc nhiễu nhương muôn phần khốn đốn Thêm thiên tai bất ổn triền miên (1181) Đói to, người chết liền liền Chết luôn một nửa, khi nguyên cả làng (1208) Thóc chẩn cấp vua ban cứu đói E sợ rằng cướp lại nổi ra Gieo xong vụ lúa tháng ba Dần dần ổn định vượt qua hiểm nghèo Năm Ất Tỵ vua treo yết bảng (1185) Chiêu hiền tài hương đảng thôn lân Nghe đồn, sĩ tử xa gần Mang lều, vác chỏng dự phần ghi danh Bùi Quốc Khái đã giành đầu bảng (1185) Đỗ khoa này vào khoảng ba mươi Văn hay, võ giỏi chọn người Vào hầu vua học ngay nơi điện rồng Đàm Sĩ Mông được phong thái phó (1190) Đất nước này từ đó điêu linh Trùng tu lại điện Vĩnh Ninh Đào sông Tô Lịch ngoại thành Thăng Long (1192) Đàm Sĩ Mông vốn không kiến thức Lại là người nhu nhược trí ngu Để cho triều chính rối mù Quốc gia phân hoá cơ đồ tan hoang Vua càng lớn lại càng biếng nhác Mãi rong chơi, quên nước quên nhà Ham tiền, trở thói trăng hoa Lún sâu chìm đắm khó đà thoát ra Năm Mậu Thìn tháng ba đói lớn (1208) Xác của người từng đống gối nhau Trong triều yến tiệc ra vào Ngoài kia dân chết vua nào biết chi Lấy thú vui cầm kỳ, thi tửu Rủ trướng đào khúc múa Chiêm nương Tối ngày nhã hạc xên xang Chế ra khúc nhạc muôn vàn thương tâm Điệu Chiêm thành tiếng ngâm ai oán Đàn Kha Nhi nghe thảm, nghe thương Mủi lòng sầu rúc giây buông Hồn đau tiếc nuối ngậm buồn nghìn năm Đàn như tiếng thì thầm vạn kiếp Khèn như lời nuối tiếc thương hờ Khúc Chiêm xé ruột thẫn thờ Cao Tông lại chế tiếng hồ, tiếng thanh Trong cấm thành tàn canh chưa đã Ở ngoài biên giặc giã nổi lên Vua quan một lũ tham tiền Lâu đài cung điện xây riêng cho mình (1203) Nước tan tành, dân tình ly tán Rất nhiều nơi ta thán vua quan Lại nghe sàm tấu bắt giam Giết người vô tội, dân càng oán thêm Bọn Quách Bốc giận đem quân đến (1209) Xông vào thành quyết chém hôn quân Cao Tông hoảng vía bạc hồn Cùng con tháo chạy tới Đông Bộ Đầu Bốc vào thành cùng nhau phế lập Đưa Hoàng tử tên Sám lên ngôi Sĩ Mông, Chính Lại được ngồi Vào cương vị cũ như thời Cao Tông Phế Vương chạy ra sông Quy Hoá Thái tử thì phải quá Lưu Gia (1209) Được nhà Trần Lý đón qua Giúp vua dựng lại sơn hà từ đây Nhưng vua vốn là tay kinh suất Việc triều đình phó mặc các quan Lại tham lắm của, nhiều vàng Gây thù kết oán với hàng vương thân Ngày vua băng vào năm Canh Ngọ (1210) Thái tử Sám nhân đó lên ngai Kiến Gia niên hiệu mới thay Sai thuyền đi đón vợ này ở xa

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào