Một nhà cách mệnh thất bại trong một vụ ám sát, bị tống giam, đêm ấy nhằm mùa đông giá lạnh, bỗng có tên ngục tốt đưa vào cho nhà cách mệnh phong thơ của một người tình ở nhà quê. Xem xong, nhà cách mệnh lấy giấy bút làm bài này. Từ khi trong quán khách, Anh bứt áo ra đi... Nước mắt em ràn rụa Lòng anh xiết sầu bi... Đạp chân trên đường máu, Anh gây chuyện ly kỳ, Rồi nước mây lưu lạc, Rồi anh ôm tình si... Âm thầm cùng ngày tháng. Không biết ở thôn quê Em có gầy như liễu, Hay buồn như đám mây. Thương em không dám nghĩ, Đương lúc nước nhà nguy... Mối thù tràn như sóng, Lòng nào anh nỡ si... Cách nhau ngàn vạn dặm, Còn thấy rõ dung nghi. Phảng phất luôn trước mắt, Dường mới gặp hôm tê Yêu nhau đành thú thật, Sống thác có hề chi. Trong lúc ngồi tưởng tượng, Lệ em tưới bài thi Yêu đương, thèm đọc mãi, Dưới ngọn đèn vô tri... Xét thân anh vô dụng, Ưng huỷ kiếp nam nhi, Sống chung cùng kẻ nghịch, Hổ thẹn đến ngàn cây, Có em anh sống gượng, Hồn anh về thôn quê, Theo em trong giấc ngủ, Theo em bên bánh xe, Nước mây còn lưu luyến, Tiếng lòng còn lâm ly. Tả xong niềm tâm sự, Ruột gan đều tái tê...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào