Lời người ở núi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Nhương
Thì ra chúng mày cũng khổ Đi đâu phụ thuộc vào xe Điện thoại dắt lưng í ới Khi buồn chỉ hát ô-kê. Được cái lĩnh lương hàng tháng Tiền kho hạn úng nỗi gì Họp hành nhiều khi láng cháng Chỉ nhanh nhảu nhận phong bì. Nhà cửa nhênh nhang đến sợ Xây chi cho tổ quét nhà Tao tưởng mày hai ba vợ Ô xin như ngọc như ngà… Thì ra chúng mày cũng khổ Tiện nghi trói buộc mất rồi Dài cổ ra ngoài cửa sổ May ra mới thấy ông Trời. Nhớ hồi với tao lên núi Mày cười mày nói vui ghê Cái hôm bắt được con rúi Rượu ngô cả lũ say nhè. Chúng mày giàu sang chúa đất Mà sao như chuột bị hun Trong đầu đang có sới vật Ra dáng thế mà hay run. Chúng mày đủ đầy quá thể Còn lâu mới sướng bằng tao Mèn mén, con chồn, con rế Rượu vò uống với trăng sao. Hay là mày lên với núi? Đã lâu không gặp bà con Lòng mày lâng lâng gió thổi Thắng cố lạ mồm càng ngon. Nói thôi, chắc mày chẳng dám Mày như giữa đám dây rừng Ngày mai tao về với bản Ở phố đau giần sống lưng...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào