Vẫn tin Tô Thị bồng con hoá đá Sông Kỳ Cùng chảy ngược phía lòng tôi Bạn bè ơi một thời bao gắn bó Mà bây giờ lỗi hẹn Lạng Sơn ơi. Nghĩ đã lỡ một đời câu hẹn ước Lên Lạng Sơn người ta vẫn một mình Thôi thì em cứ là cột mốc Phía đợi chờ phương ấy đón trăng lên. Chẳng lãng quên nhưng mà đành cất giấu Trái tim non khắc khoải một thời xa Bông phượng đỏ tàn mùa hè ngơ ngác Lạng Sơn ai biết nỗi diết da. Vui một đêm ngày mai em tạm biệt Mẫu Sơn giờ man mác trắng sương thu Người vẫn đông từ hai bên cửa khẩu Mà mắt người nhoà lệ rối ưu tư...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào