Lỗ đen
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Dưới mái trần thánh đường như chiếc vung úp thoi thóp, ảo mờ ánh bạch lạp người ta cúi xin bình an cho nhân loại trước ngày tàn khi xuất hiện những lỗ đen toang hoác như miệng quỷ Satan mà trước nó, trái đất chỉ là hạt cát. Những dấu thánh giá được vẽ trên trán, miệng, và tim trong khắc khoải tiếng chuông lời nguyện cầu như rứt ra từ ruột tiếng sinh linh nhỏ nhoi sám hối ăn năn mà trời cao (có nghe) lòng cũng đớn đau nẫu não. Nhưng cái ác luôn xui người chối bỏ lời răn: - Sau vầng trán là hang hốc của những loài máu lạnh trú ngụ âm mưu tẩm đầy độc tố - Miệng lưỡi, sinh lọc lừa dối trá nơi khởi tạo những cơn bão không gió vặt trụi những mùa cây tươi xanh trên đất tâm hồn - Trái tim, vực thù hận, núi tham lam, dòng nham thạch trào phun điên rồ không quy luật. Chúa nhân từ yểm dấu thánh lên những vùng ủ mầm cái ác (mà con người dấu trong khuôn xác thịt mình) chặn cửa chuồng hung thần, nếu mở ra bất chợt trái đất chỉ còn mùa nấm độc hiểm nguy hơn gấp triệu lần những lỗ đen xa lắc giữa thiên hà Hơn hai ngàn năm...Chúa buồn bã bỏ đi lời răn vào tai này rồi chui qua tai kia bay mất cây Thập Ác hoá thành cây gỗ mục cái ác đã giải thiêng đường về bến bờ hạnh phúc con người dùng nó đào huyệt giữa lòng mình tích gió lỗ đen.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào