Lê Hiến Tông hoàng đế (1497-1504)
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hồ Đắc Duy
Một số bài cùng tác giả
– Trung Tông hoàng đế (1005)– Lê Thái Tông hoàng đế (1433-1442)
– Lê Trung Tông hoàng đế (1548-1556)
– Trịnh Giang (1729-1740)
– Miền Nam dưới thời thuộc địa
Trước khi băng vào năm Đinh Tỵ (1497) Giữa triều đình chiếu chỉ truyền ngôi Lựa trong mười bốn con trai Hai mươi con gái chọn người lên thay Thái tử Huy lên ngôi hoàng đế (1497) Là một nguời thông tuệ anh minh Việc quan cho chí việc binh Thân hành khảo xét, tự mình duyệt phê (1498) Vua ở ngôi tuổi kề băm bảy Giữ phép công vẫn phải theo xưa Thường đem Kinh dịch, Kinh thi Mà răn thần tử giữ bề vua tôi Năm Kỷ Mùi cho đòi tuyên sứ (1499) Báo cho dân dự trữ gạo dư (1498) Không nên xa xỉ dùng bừa Để dành khi đói mất mùa mà ăn Cũng năm đó cùng quan bộ Lại Điện Kính Thiên vua ngự xướng danh Truyền loa rao khắp kinh thành Bảng vàng tiến sĩ một mình Lý Khiêm (1499) Vua lại truyền thẩm tra quan lại Tinh giảm dần bộ máy quốc gia Tham, ngu, dốt, hoặc quá già Thì cho trí sĩ thải ra loại này Kể từ nay thân vương, dân chúng Không cưới xin Man chủng Chiêm Thành Bảo toàn giòng giống tinh anh Để cho phong tục nước mình giữ nguyên Cấp áo xiêm tuỳ theo chức tước Khi vào chầu cho các quan nha Thường triều mặc áo tơ gai Trong ngày quốc kỵ cấm xài vải hoa Vua chuẩn y lời tâu Lễ bộ (1503) Cho đắp đê, đóng vĩ nâng bờ Ven sông Tô Lịch để hờ Phòng khi lụt hạn đóng cừ tưới tiêu Quan hàn lâm Minh triều đi sứ (1499) Là Lương Trừ mang ngự sắc sang Phong làm vua nước An Nam Lệnh cho lưỡng quốc nghị bàn hiếu thông Kỳ thi hội nói chung có khác (1502) Lễ xướng danh loa bắc truyền ra Bảng vàng trước ở Đông Hoa Nay nhà Thái học đem ra bấy giờ "Quan Gia Đình trung thu ngoạn nguyệt" Là bài thơ điểm khuyết của vua Khuyên dân cày cấy đúng mùa Một bài ngự chế dặn dò như sau: "Tinh hoả hôn trung dạ Bồng mang xuất bích đông Kinh phuơng dương đại thuỷ Vệ địa khủng hưng nhung Tuần tĩnh vưu tâm lý Suy chiêm mạn di đồng" Bài thơ nói tự đáy lòng Lưu tâm lụt lội đề phòng về sau Vua kinh hành ngự vào Thanh Hoá Bái Sơn Lăng xa giá trở về Mình rồng nghe đã hơi se Lại ham nữ sắc có bề đáng lo
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào