dòng sông vùi bao nhiêu xác chết chưa đắp trên lưng mình hình nấm mộ cũ lắm rồi lối nói lối nghe lối phớt lờ lối chết thực ra đám tang của mùa xuân mùa hạ mùa thu mùa đông cứ chồng chất lên nhau đi ngược lại sự rớt xuống mỗi ngày của từng tờ lịch đã chết từ khi vừa rời khỏi nhà in thời gian có màu đen bồ hóng bám vào từng đốt xương nhà thơ sẽ không mở cửa cho cánh hoa rữa thịt mùi xác thối vờn quanh ý thơ đang nhảy múa trên sàn nhà ngập lụt cánh quạt nào xoay trong từng nhịp não vận mệnh nhão nhoẹt trên song sắt bóng ma ăn điểm tâm từng hạt máu bầm trên cánh đồng bạt trắng hoài nghi rồi cũng chết theo từng gánh cỏ buồn loài trâu vẫn đủng đỉnh vào thế kỷ mới giẫm đạp niềm tin còn ngập ngụa bùn đen.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào