Lâm tuyền viễn mộng
Một số bài cùng tác giả
– Tình ở miền sông núi tự do– Cầu hồn
– Hoa bay về ngàn
– Buồn Á Đông xưa
– Khi mới nhớn
Rừng gấm, thu nghiêng cánh lụa vàng Lòng ơi! còn rộn sóng Đà Giang? Mắt ta thăm thẳm niềm sơn cước Loạn ý thơ đề lá cỏ hoang Khe suối chiều mưa lắng vọng âm Nương xa dìu dặt tiếng sơn cầm Lênh đênh sương phủ đường biên giới Não giọng từ quy rỏ lệ thầm Mây vướng cồn xa, núi bạc đầu Nhà sàn nghiêng mái nhớ thương nhau Người đi, bạt dấu chân hài sảo Vạt áo chàm xưa có nhạt màu? Bếp lửa quay vuông, ánh mộng dài Men rừng lên thắm má hồng ai? Ngón tay phơ phất mùi hoang thảo Lượn nét mây vờn sợi tóc mai Vạt xiêm cô gái lâm tuyền ấy Thổ cẩm hoa viền lẩn sắc mây Mắt lắng bâng khuâng tình bộ lạc Củi rừng khói toả, giấc mơ bay Hương vị nồng say tự thưở nào Rượu cần chưa nhắp đã lao đao Thâu canh vẳng tiếng “khèn” man dại Dòng suối cô đơn cũng nghẹn ngào Sương khói chân mi, bóng núi sầu Đêm tàn nghe thác quặn lòng đau Hồn thơm hoa lá ngừng hơi thở Thoáng não nùng hương, mộng ngả đầu Mưa hú ngàn lau, vượt ngọn đèo Gió lùa bốc đá, suối trào theo Khúc ca huyền bí sơn thần dậy Hoà tiếng nghìn xưa ngọn lửa reo Áo xanh sơn nữ - Ôi huyền hoặc! Suối đọng màu lam cặp mắt rừng Con hoẵng lạc bầy kêu đỉnh núi Bỗng nghe trời biển nhớ muôn trùng Ta mê tiếng vượn sầu muôn kiếp Chim núi cầm canh, hoẵng gọi bầy Nét mặt hoa rừng, mưa giấc ngủ Ngàn thương, mái tóc xoã như mây
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào