00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 18:36

Khi mới nhớn, tuổi mười lăm, mười bảy Làm học trò mắt sáng với môi tươi Ta bước lên chân vẫn dạo bên người Ngoài cặp sách trần ai xem cũng nhẹ! Đời thấp thoáng qua học đường nhỏ bé Phố phường cuộc sống mới lên hoa Ta ngồi nghe những tiếng thị thành xa Hồn lơ đãng mộng ra ngoài cửa lớp Nắng thuở đó khiến lòng ta hồi hộp Ta nhìn cao mới rõ bị giam cầm Ôi tiếng nào vang bốn bức tường câm? Không khí nặng mơ hồ thầy với bạn Ta lớn lên, bước đường không giới hạn Có lẽ đâu kiềm giữ nổi tay người Tuổi hoa hồng kiêu hãnh của ta ơi! Tình đã hẹn ở trên đường nắng mới Ta ném bút dẫm lên sầu một buổi Xa vở bài, mở rộng sách ham mê Đã từng phen trèo cổng, bỏ trường về Xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn Đời đổi mới từ ngày ta dấy loạn Sớm như chiều hư thực bóng hoa hương Ta ra đi tìm lớp học thiên đường Và khi đó thì mẹ yêu ngồi khóc... Ôi! khoái lạc những giờ trốn học Những bình minh xuân đẹp, những chiều thu! Bao cảnh nước mây đằm thắm hẹn hò Khi biếng gặp nhớ nhung pha màu áo Hỡi thành đô với linh hồn bách thảo Còn nhớ ta chăng, tuổi trẻ tóc bay? Làm học trò nhưng không sách cầm tay Có tâm sự đi nói cùng cây cỏ Riêng ta nhớ những trưa hè sắc đỏ Đường hoàng lan nắng động lối đi quen Nhìn bóng cây chen bóng mộng hư huyền Ta đến đó lần đầu nghe rạo rực... Thấy phảng phất hình đôi vai, bộ ngực Làn môi tươi in một nét son hồng Cặp má đào phơn phớt ánh phù dung Đầu lả lướt mái tóc dài sóng gợn Ta ngây ngất cả tấm thân vừa lớn Bỗng rùng mình thở vội ánh dương qua Tưởng hương thơm một da thịt đàn bà

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào