Tết trong tôi là gì em có biết? Đến câu thơ cũng không chở hết giùm Tết trong tôi là cái se sắt rét Hà Nội mưa phùn vót lạt bánh chưng. Ký ức mỗi khi khai thác lại, rưng rưng Ngày ấy mẹ tôi quạt hồng bếp lửa Những bắp ngô lí lắc reo tiếng nổ Hai mẹ con má đỏ sắc hoa đào. Ký ức Tết đôi khi nằm ở con dao Mẹ tôi mài mỗi chiều ba mươi Tết (Bố tôi đi biền biệt Nhà chỉ còn hai mẹ con tôi) Ký ức Tết đôi khi chỉ là đêm thôi Tôi đứng ở đền Ngọc Sơn cùng cô nhóc Hai đứa cầm tay nhau run run hái lộc Mùa xuân ngân lên trong mắt mẹ tôi chờ. Ký ức Tết nhiều khi chẳng thể thành thơ Mà cứ ngân nga nhịp điệu Dù cố tình mà không sao thể hiểu Cái rưng rưng cay suốt sống mũi mình. Ký ức là một vỉa than ngầm Tôi đã khai thác mỗi khi thất bại Để có thể vững vàng hơn trong hiện tại Mà dâng vào tuổi trẻ cái mê say. Ký ức không can và sẽ lại đầy Nếu Tết này tôi lại biết ước mơ Tôi sống như ngọn lửa Đốt cháy mình chạy tới ngày mai

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào