Mỗi ngày cố bước càng xa ánh mắt anh tưởng đã thoát trùng vây tưởng không còn gì để nhớ em neo mình vào những cơn mưa Giọt mưa pha lê gãy đã xóa đi khoảng rỗng của ngày kéo mùa xưa về gần gũi mưa làm đầy khát khao mưa chảy tràn tưởng tượng hát trong mưa khóc trong mưa thỏa thuê nỗi xót đắng trong mưa Mỗi ngày cố không đưa mình vào lối cũ em vội vã môi son nói lời khen tặng tưởng chạm tay vào hạt cỏ lãng quên Nhưng ký ức như mưa còn yên nguyên trên mắt chớp mi là gặp cứ chậm rãi kiên trì lay động như mưa run rẩy này không làm sao  giấu Lại muốn yêu hết ngày hạ cháy lại tràn ngập chiều khu vườn không cỏ dại những nói cười bất tận nhìn anh nghe anh

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào