Rất nhiều lúc anh không nghe lời vợ Tính đàn ông nên ngang bướng vô cùng Thêm cái vụ anh cầm tinh con ngựa Nên nhiều khi anh sải vó lung tung Ham thơ phú, ngẫm lại thấy cũng khùng Vợ đẹp thế không làm thơ mà cứ… Ngẩn ngơ theo những bóng áo hồng Đêm về đau quằn quại một bên hông Anh tuổi ngựa, ô kê là rong ruổi Quen lang thang đây đó suốt cả ngày Vợ bao dung nên vợ không thèm gọi Không biết điều anh lại cứ mà bay Để vợ đợi bao hôm, và vợ khóc Nước mắt kia nhỏ xuống chỗ yếu tim Chỗ yếu tim biến anh thành cậu nhóc Cậu nhóc ngẩn ngơ, cậu nhóc đứng nhìn Xin tạ lỗi cùng em và tuổi trẻ Những tháng năm nông nổi đã vô tình Thơ anh đấy, cứ thẳng tay em xé Xin yêu em trọn hết cả cuống tim Xin gọi em âu yếm, vợ hiền Ngủ ngoan nhé, anh làm màn chống muỗi Đêm nay thức nhìn em và sám hối Đừng giật mình khi sám hối chạm môi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào