Khu vườn nhà ngục tôi
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
khu vườn (2) nhà ngục (1)
Một số bài cùng tác giả
– Trên tà áo gió– Mẹ (1)
– Xa hoài giấc ngủ
– Khôn nguôi
– Khi lòng nắng hạn
Có phải chúng ta công việc bắt đầu là dựng xây nhà ngục. Ngục mỗi người đều gắng thật to tống giam mình vào đó suốt đời không cho ra. Bằng sức lực thanh xuân, tôi dựng lên những bức tường cao ngất bằng trái tim tuổi trẻ, tôi đốt lên những vòng lửa rực trời bằng bước chân kiêu hãnh, tôi hăm hở đẩy thân tôi bằng bàn tay khéo léo, tôi ra sức đóng cài mọi cửa Và tôi rất tự do sinh hoạt trong nhà ngục và ngục rất tự do xoay cùng tôi đây đó. Tôi trang trí ngục tôi bằng những hình ngộ nhận đang thể hiện nơi nơi bằng những hình xung đột trong tranh chấp đời đời. Bằng muôn vàn khắc khoải trong tình ái tuyệt vời bằng não tâm dã thú trong bộ áo con người bằng rất nhiều tráo trở trong nhân loại là tôi. Như thiêu thân tự do lao vào đèn tôi tự do xây nhà ngục cao thêm. Tháng ngày leo miết quanh chòi sắt để thấy mình đương sống hiển nhiên. Bởi đương sống cho nên không thể ngồi êm ru thừa thãi chân tay bởi đương sống cho nên rất dễ vào cuộc chơi nhào lộn đu bay. Lúc chưa xây nhà ngục đã có sẵn khu vườn (dĩ nhiên ai cũng thề nhận gia tài lưu truyền). Mặc dầu là tôi nhớ mặc dầu là tôi quên vườn vẫn tôi săn sóc (vì đó là đất riêng). Mặc dầu là tôi biết mặc dầu là tôi không vườn vẫn nơi cung cấp lương thực đều vô cùng. Tôi trồng hoa bất hạnh tôi trồng trái trầm tư song le tôi đẩy rẫy các loài cây nhởn nhơ. Vườn rộng lớn (phần ai cũng thế) cây rầt nhiều, bởi lúc mình ưa loại nào đó thì trồng lên đó khóm xanh non, khóm đã khô già. Và có thứ ươm rồi bỏ mặc có thứ ta chăm sóc hoài hoài. Hôm nay có bướm hồng vào thăm hoa thơ mộng hôm nay có gió hồng đùa lá xanh lồng lộng. Hôm nay vẫn đu bay trong nhà giam kiên cố hôm nay vẫn thơ ngây trong cõi già đau khổ...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào