Dẫu biết rằng đành phải quen mà sống Quen những mặt trơ lì những miệng trơn lu Quen đừng tin yêu quen đừng mơ mộng Quen giả ngu giả điếc giả mù Quen cả bùn nhớp tận sắc trời thu Đêm ngào ngạt nẻo tường vi bỗng ầm ầm chó sủa Và bạn bè văn chương một thuở Đứa nhơn nhơn vác bút đi bồi Thằng vênh vang chức tước ăn chơi Thằng lon ton kiêm nghề mật vụ Tất cả tất cả mọi điều có thể đành quen Duy một điều không thể nào quen Không thể nào quen nhìn lưng còng của mẹ Dẫu con biết nghìn năm mẹ đã còng như thế Còng đến đáy ruộng đồng Còng mất con mất cháu mất chồng Để vẫn hoàn còng đứng ngồi dón dén Mắt mờ đục miệng phào móm mém "Nhờ ơn trên, nhớ ơn trên…" Không, mẹ ơi, con không thể nào quen!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào