Và Đà Lạt đón người về muộn Những thông xanh bợt bạt trong chiều Em lắng nghe sự trống trơn trong lồng ngực của mình Biết ngày đã khác Và bùa mê sương mây Đà Lạt Và kiêu kỳ Và gió Và hoa Em nếm trải sự dịu êm từ mi mắt ngái ngủ của những ngọn đồi Biết vẫn không là ngày cũ Biết đã không là ngày cũ Em đi dọc con đường đêm hái đầy tay những bông hoa ảo giác Đà Lạt liêu xiêu buồn mắt ngựa Lóc cóc hoài Mưa giăng Hỡi những cánh chuồn bay thấp Đà Lạt và em đã ướt đẫm rồi

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào