00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:25

Em nói sao? Đời trễ muộn rồi sao? Nhưng mắt em... những gì chan chứa vậy Như em vẫn là em của ngày xưa ấy Của bao nhiêu xao xuyến thủa ban đầu Như hai tâm hồn sinh ra cho nhau Bàn chân cứ vô tình trên dấu chân đặt bước Sau nỗi truân chuyên cùng cực Một khoảng diệu kỳ không mất vẫn chờ nhau Anh lao tới em. Xao xác gió sông Hàn Chuyến phà đầy, ai ngóng đợi ai sang Anh những múôn vút mình qua trời thẳm Để thấy mặt em hiền như một thoáng trăng non Anh cứ thế chẳng bao giờ khác được Hỡi số phận ta ơi xin chớ đánh lừa Anh cứ lao tới em mặc những làn gió ngược Có lẽ nào lại gặp đắng cay xưa? Anh lao tới em như một kẻ lữ hành sau chặng đường dài phiêu lạc Bỗng thấy lại ánh đèn ngôi nhà thủa ấu thơ Anh lao vội về, và diệu kỳ thay anh đã gặp Bên ngọn đèn kia ngôi nhà nhỏ, em chờ...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào