Vô tình cam chịu với tình ơi! Cái nợ ba sinh đã phủi rồi. Buồn bực năm canh con khóc mẹ, Héo hon mấy đoạn cảnh trông người. Cái duyên cá nước đang đằm thắm, Mà giấc chiêm bao phút rụng rời. Giọt máu nhỏ theo người chín suối, Trăm năm thân thế, thế thì thôi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào