Khéo khéo ông Tơ, khéo khuấy đời, Nửa chừng tài sắc rứa mà thôi. Sông thề bể hẹn răn răn cũng, Trâm gãy bình rơi huỷ huỷ rồi. Dế khóc canh tàn khô héo giọng, Quyên kêu suơng rụng mỏi mòn hơi. Hai tay bồng ẵm hai con dại, Ngẩm nghĩ căn duyên khúc khích cười.

Chú thích: [1] Khảo dị: “Cắt cớ”.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào