Tôi sẽ đổi mà cóc cần mặc cả Nếu thơ tôi đổi lại tiếng nhóc cười Bởi xin thề tôi chẳng là sỏi đá Cầm lòng thế nào khi nhóc khóc? Nhóc ơi! Đôi mắt nâu tôi quen thấy nụ cười Giờ nhóc khóc mắt nâu màu ẩm ướt Như một thanh chôcôlết nhúng nước Và eo ơi...Nhóc hiểu đấy! Tôi... Nhóc mà khóc lòng tôi chẳng thể cười Nhìn nhóc khóc tôi hết lời để nói Tôi như lạc giữa một vùng sương khói Câu thơ buồn như một kẻ hỏng thi Thôi mà nhóc, nhóc cười lên đi Tôi đã nói “Konica” rồi nhóc Nếu cố tình, nhóc cố tình vẫn khóc Đừng trách tôi...Tôi oà khóc theo luôn Có gì đâu mà cứ phải khóc, buồn Cho mặn chát cái tuổi mình hở nhóc? Cứ như tôi biến buồn thành tiếng hát Cứ ca lên rồi cứ phớ lớ cười Nào nhóc ơi! Cười lên nào nhóc ơi Cười lên nào nhóc ơi...ơi nhóc!...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào