Khi ngang qua Pleime
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
khi ta đến cây im rừng nín thở một mặt trơì rực rỡ đỉnh truông xa một hồn xanh gọi rét mướt hiên nhà một tóc chảy theo trăm giòng suối lạ đêm thánh lạnh mắt chim xào xạc lá run vai sương cành nặng nhớ hơi người trong hiu hắt lòng ta sầu chín ngả một thiên đường hiển hiện giữa môi son khi ta đến núi bảo nhau đứng dậy ngã mũ chào- ta ngọn gió điên mê hương thiên lý thổi qua lòng đắm đuối em hiểu gì, hỡi nhỏ , dấu yêu kia đêm sương phủ có lệ người ướt áo khi ra về buo&`n xuống bước chân nhau tay thơ dại em che hồn ta dột nụ hôn đâù liệu có nhớ mai sau khi ta đến, nhỏ ở đâu , hỡi nhỏ dưng lòng ta , suối bỏ núi qua rừng thương mắt nhỏ - bóng chim buồn ngủ đó tiếc gì nhau, đơì kể cũng như không khi tình đã như nghìn con thác đổ em yên lòng, thôi nhỏ , có ta trông
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào