Ừ thì nhóc cứ đi đi Hà Thành đâu dám so bì Pháp đâu Con trai ở đấy to cao Hơn trai Hà Nội cái đầu, chẳng chơi Con trai ở đấy nhất rồi Cái tên gọi cũng méo môi toác mồm Nhóc đi đi – nhóc đi luôn Đừng quay lại ái ngại buồn cho anh Con trai nước Pháp mắt xanh Đúng màu nhóc thích nhé! Anh cóc cần Ở nhà – Hà Nội vui hơn Một ngàn cô gái vẫn còn thương anh Các cô gái ghét màu xanh Ghét mũi lõ thích Hà Thành mà thôi Dù đôi lúc lỡ: nhóc ơi! Bật lên thành tiếng buồn người cạnh bên Dù đôi lúc gọi nhầm tên Dù đôi lúc sẽ nhớ mềm mắt tay Câu thơ viết chẳng còn hay Khi tim đặt vé máy bay Pháp rồi … Anh thương Hà Nội mồ côi Cây bàng lá đỏ của thời còn nhau Nên hồn chẳng đi được đâu Hình như nhóc ở bên cầu đợi anh Ừ con gái của Hà Thành Dù đi lòng vẫn loanh quanh quê nhà Dù Paris ở rất xa Nhưng anh vẫn thấy như là gần đây… Heo may cho anh vịn tay Để còn nguyên cảm giác ngày xưa ta

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào