Những trang tiểu thuyết nằm ngoài vỉa hè Tiếng xe rú ga chạy qua bụi bặm Ôi tác giả một thời tôi say đắm Đang nằm lô nhô lóc nhóc mốc meo Tôi sống một ngày phố xá rong rêu Những gương mặt người nụ cười trắng bệch Từng ngày trôi qua thiếu máu dật dờ Thân xác rã rời hết một đời ngốc nghếch Tôi sống một ngày là một ngày đợi chết Không có binh minh. Không có hoàng hôn Trang tiểu thuyết cứng đờ mờ dòng chữ Tồn tại như tôi cái xác không hồn Không biết làm sao xóa hết nỗi buồn Dù đã đọc vài trăm quyển sách Không tìm ra được chữ thương dân Chia sẻ với nhân tình đang đói rách Tiểu thuyết via hè mọc lên như lau lách Không ai điên rồ dừng lại lật từng trang Cơm áo điềm nhiên thổi qua vầng trán Ngày lại đầy thêm ngao ngán bàng hoàng Tôi sống không thèm đóng vai quân tử Ngày không đọc sách mặt không tươi Lập thân tối hạ thị... tiểu thuyết Chữ nghĩa giờ đây láo nháo như ruồi Sách vở giờ đây như giẻ chùi nồi Tìm đâu ra nhân lễ nghĩa trí tín Thôi đành quay về tìm lấy chữ Tôi Cây sẽ mọc mùa sau cho trái chín.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào