Khát vọng cho con
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
1. Đêm bắt đầu thật sớm trên từng lớp tôn ám khói bố cũng bắt đầu ấm ức về tương lai con trong căn nhà hộp vuông vắn này bố không biết phải nói với con những gì đây hỡi đứa con trai bố chưa hề biết mặt chưa hề đặt tên bố nghĩ rằng có thể bố sẽ chết bất thình lình bây giờ cái chết không còn ai lấy làm lạ vì nó sát cạnh bên ta như hình với bóng nếu có chết, bố cũng không ân hận gì một khi đã coi nó như một lối giải thoát tuy bất đắc dĩ nhưng vô cùng màu nhiệm sự chết chính là phần thưởng cuối cùng và duy nhất cho những người có mặt hôm nay chỉ khốn nạn cho bố không biết sẽ để lại cho con những gì những gì đây con khi hiện tại bố chạy ăn từng bữa còn nói chi tới đất đai của chìm của nổi 2. Đêm bắt đầu thật sớm trên những lớp tôn ám khói bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con chiếc mũ sắt này với những vết đạn xuyên thủng những vết đạn tròn ngoan như đôi mắt trẻ thơ (đôi mắt trẻ thơ hoài nhìn bố) và bố phải mang ơn nó, nếu không có nó chắc bố đã bị tiêu ma hồn phách trước khi kịp có ý nghĩ về con bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con khẩu súng trường này một chứng tích hãi hùng luôn nhắc bố đừng quên mày là tên sát nhân vô trách nhiệm bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con cuộn thép gai này cuộn thép gai rỉ hoen máu người dù bố rất quý nó – vì chính nó giúp bố yên tâm phần nào mỗi lần ngồi gác trong lô cốt mỗi khi địch bò vào – những ống bơ sữa bò mắc đó khua lên báo động hệ thống mìn dưới hàng kẽm sẽ tự động nổ tung và giòn tan từng mảnh thịt người rất tươi – rất tươi con ạ bố thầm nghĩ không lẽ để lại cho con một bản danh sách những người đã chết dù chỉ ghi tên chú bác và bạn bè của bố cũng không được vì làm sao bố nhớ hết phải thế không con? khi mỗi lần xem tin cáo phó – bố đã dửng dưng như khi nghe tin khí hậu sợ còn bình thản hơn thế nữa làm sao hơn được phải không con vì thời đại bố cần có thì giờ để nghe và dò xổ số cùng tơ tưởng tới lúc trúng số (dù chỉ là trúng an ủi hai ngàn đồng) hai ngàn đồng to lắm nghe con phải lập sẵn cả một chương trình tiêu xài cẩn thận tuy hai ngàn chỉ đủ may một chiếc quần dạo phố 3. Đêm đã xuống thật sâu và mềm sũng nơi từng kẽ hở vách nhà bố vẫn còn ấm ức không biết để lại cho con những gì khi chết chẳng lẽ không có gì cho con khi bố đã sống được nửa đời người mà không lấy một di sản nào điều đó quả vô phước cho con và nhục nhã cho bố hay bố sẽ để lại cho con một báu vật hiếm hoi đã mấy đời tìm kiếm nhưng hoài tuyệt vọng con đoán được không, vật báu hiếm hoi vô cùng tuyệt diệu vật mà ông nội con nhắm mắt đã ước ao sau này bố sẽ được hưởng nhưng tủi thay cho vong linh người quá cố vì tới nay với bố tất cả vẫn chỉ là mộng ảo nên bây giờ bố khẩn nguyện cho thế hệ con sẽ tìm kiếm được đó là khát vọng yên bình mai sau và con sẽ không phải là bố hôm nay con và bè bạn con sẽ không phải lê bước lầm than trên lộ trình cốt nhục 4. Hỡi đứa con trai mà bố chưa hề biết mặt – chưa hề đặt tên đêm đã phủ dày trên quê hương mình đêm đã ướt sũng từng manh chiếu vá vải thâm đêm thật mềm và mềm loãng như niềm hy vọng mai sau ôi niềm hy vọng mai sau bao giờ mới thành sự thực và con – con có còn không khi sự thực hình thành
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào