I
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai
Sử chép thế nước Việt này là thế giặc mọc như lông mọc suốt bao đời! Để gìn giữ cảnh êm đềm Lạc Việt Cổ Loa thành người Việt phải xây thôi! Với Thành Ốc với nỏ thần Cao Lỗ An Dương Vương kế nghiệp các vua Hùng ngỡ bền vững muôn đời trời Âu Lạc thì một ngày lông ngỗng trắng rưng rưng! Lông ngỗng trắng áo tình buông dấu trắng “giặc trong nhà” lần theo dấu tin yêu cha ngoái lại “mất thành, con phải chết!” gươm oan khiên đau đớn dội trăm chiều! Biển nhận máu Mỵ Châu về luyện ngọc ngọc từng viên vò hận cổ kim ơi! Sống cạnh “Thiên triều” không thể ngây thơ được thần Kim Quy vuốt ngực trước con người! Rồi cổ tích đưa ngọc châu về núi kẻ hai lòng cổ tích cũng bao dung lấy tên kẻ chung tình đặt tên cho giếng Ngọc giữa tang thương chợt nở một bông hồng! Rồi cổ tích gội sầu trong giếng Ngọc tặng tình yêu một ánh hồi quang tặng một tiếng cười trong nước mắt yêu tình yêu bằng cả tấm lòng vàng xin hỏi cả phương Tây, phương Bắc cổ tích nào hơn cổ tích phương Nam?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào