1. Nếu chúng ta không làm thân phận này Em là công chúa, chờ Anh - con đại bằng dũng mãnh nhất - mang đi thật xa Đến một nơi không ngột ngạt người Anh trở lại Người, hoặc em mọc cánh Nếu chúng Ia không làm người Em muốn là hải âu - loài chim không sợ sóng và bão biến Thế thì có yêu được Anh không - chim phượng hoàng đỉnh núi chót vót 2. Giữa thế giới ngột ngạt Con người lấy lại thăng bằng, bằng hoang tưởng diệu vợi và ngộ nhận Tất cả chúng ta đều bội thực u buồn Có những nỗi - buồn - mặt - người không nhận diện Và ẻo lả sau những cơn dồn đuổi Và lợt lạt ngất đi trong cô đơn Ở nơi hoang vu đang chờ đôi ta, những trận cuồng phong vẫn căng lên, rạo rực. 3. Nếu chúng ta vêu nhau trong hang Là giải thoát mình khỏi không gian chen chúc Cái hang, chưa tìm thấy, chỉ nghe vương vất tiếng đàn Thạch Sanh Lứa lứa đôi hôn nhau đắm say để tìm cho mình phương hướng Nhưng làm sao có thể định thần, khi con người luôn cảm thấy bất an và lẻ loi Ở miền Tây Tạng, người chết được làm lễ thiên táng bởi loài chim ưng trên đỉnh núi Những linh hồn bắt đầu chu du từ đỉnh núi, sẽ được hoá thành chim 4. Những con én đã mang mùa xuân đi Chỉ còn tiếng đàn môi ngân nga mãi tới hoang vu - nơi lốm đốm những con mắt sáng Anh đậu xuống em Bằng cơn xuất thần, chúng ta đã bay lên, bất giác

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào