Thuở trước loài hoa chửa biết cười, Vô tình con bướm trắng sang chơi. “Khác nào tôi đã sang chơi đấy”, - Rước bướm dừng chân. Hoa hé môi. Từ đấy loài hoa mới biết cười, “Cũng như nàng mới biết yêu tôi”. Hoa yêu dấu bướm cho nên bướm, Quả quyết yêu hoa đến trọn đời. “Ai dạy nàng yêu? Có phải là...” Nào ngờ hư đến thế là hoa! Hoa đi đón rước bao nhiêu bướm, Từ bướm xuân xanh đến bướm già. “Tôi chỉ thèm yêu lấy một lần”, Có người đi giữa xứ mùa xuân, Thấy con bướm trắng bay thơ thẩn, Ý hẳn đi tìm hương cố nhân.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào