Mưỡu: Ngày xưa Tuyết muốn lấy ông, Ông chê Tuyết bé, Tuyết không biết gì. Bây giờ Tuyết đã đến thì, Ông muốn lấy Tuyết, Tuyết chê ông già. Nói: Hồng, Hồng, Tuyết, Tuyết, Mới ngày nào chửa biết cái chi chi. Mười lăm năm thấm thoát có xa gì! Ngoảnh mặt lại, đã tới kỳ tơ liễu. Ngã lãng du thời quân thượng thiếu, Quân kim hứa giá, ngã thành ông. Cười cười nói nói tương phùng, Mà bạch phát với hồng nhan chừng ái ngại. Riêng một thú Thanh Sơn đi lại, Khéo ngây ngây dại dại với tình. Đàn ai một tiếng Dương tranh?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào