Ta lãng tử hôn trăng đáy nước Hôn tơ trời đứt đoạn ngất ngây Hôn huơng say nằm giữa làn mây Hôn gió thoảng để nghe hồn phơi phới. Giữa đồi xanh ta đi tìm nguồn cội Hôn cạn dòng sữa trắng của đêm mơ Hôn đất trời rên rỉ bởi vì thơ Tay cởi áo hôn cho đời cô quạnh Sau khóm tre ta hôn tình trinh bạch Hôn lá vàng run rẩy bởi vì say Hôn men cay đỏ hửng cả đêm nay Ta hôn mãi để cho đời thật nhẹ. Ta đi quanh một vùng ân ái Hôn đất mòn chắn lối cô liêu Hôn rong rêu cho gió đổ tiêu điều, Hôn lá thắm cho hoa về nở rộ Ta hôn em và ta hôn ta mấy độ Bỏ cuộc đời rải rát ở chung quanh Bỏ đất trời và bỏ cả trăng sao Ta hôn mãi một mùi huơng còn lại Chìm trong suơng hai hàng đá trắng Ta giật mình còn hôn mãi cơn mơ Ôi cô đơn ta hôn hoài nỗi nhớ, Đá nằm buồn ai hôn mãi bơ vơ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào