Đã chết rồi những mặt trời quá lâu không mọc Những rừng sâu của tiếng chiêng thâm u Những vòm xanh thân mật rủ xoà Những tán tròn cao ngất Những toả rộng đu đưa trên tít xa Đã chết rồi trơ trọi tôi ngày tôi vào thăm núi Là ngày khủng hoảng tìm khắp trời không ra lý do để sống Lý do để thở Lý do để yêu Lý do để tồn tại Cả những bông hoa những cứu rỗi từng mãnh liệt nhất Cũng bất chợt thờ ơ Trước núi Nặng trĩu trên ngực tôi những núi Tất cả những nẻo đường dẫn về tôi nín bặt Tất cả những nẻo đường Tất cả Có đôi mắt núi nhìn tôi Có ngọn gió núi thổi qua tôi Có cánh tay núi ôm choàng tôi Có đám mây núi êm trôi Dưới chân tôi Những bông hoa mồ côi Những chấm trắng rơi rơi Choàng khăn tang đầu cọng cỏ

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào