Hãy cho lại ta
Một số bài cùng tác giả
– Một bài thơ nhỏ– Khúc Thuỵ Du
– Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi
– Về từ vô vọng
– Thơ viết khi con qua đời
hãy cho lại ta này em hãy cho lại ta căn phòng không có lấy một chiếc cửa sổ ngã tư có tiệm donut ngôi nhà chúng ta đã ở để ta sẽ kể em nghe chuyện một người đàn ông thình lình mất tích. này em hãy cho lại ta con đường chạy qua ngã ba ÔngTạ con đường ngang qua Hàng Xanh con đường dẫn về xa lộ để ta sẽ kể em nghe chuyện một dòng sông có rất nhiều nhánh phụ có nhánh chảy suốt qua đời ta có nhánh lộn về quá khứ có nhánh buồn như sớm mai có nhánh vui như sắp tết có nhánh ôm chân thành nội có nhánh ngang qua Phú Bài có nhánh về Trại Hầm có nhánh reo trên nóc nhà thờ Con Gà có nhánh ướt sũng tuổi thơ ta con đường lát đá những người con gái mặc yếm họ đang giặt rũ (họ giặt những giấc mơ ta họ rũ những khát khao ta những khát khao bay bổng như cánh diều quê ngoại những khát khao bằn bặt như khi ta mất em như vụng nước đỏ bến sông Hồng, những con ve lột xác rồi rớt xuống như em đã lột rồi em đã lột ta thành kẻ lạ.) này em hãy cho lại ta mái tóc dài mái tóc chảy trên đường phố thân quen mái tóc buồn những chiều mới xuống để ta kể em nghe chuyện con suối và những viên sỏi những con suối thơ mộng chảy từ vầng trán em về thấu chân trời khác những viên sỏi em đã đánh rơi ta nhặt được (ta nhặt được buổi sáng em buổi trưa em buổi chiều em ta nhặt được.) còn nhặt được gì không? chả biết nữa! có thể đó là sợi tóc em vướng trên gối sợi tóc rụng trong giấc mơ ta buồn bã. này em hãy cho lại ta đôi tay khô trên lồng ngực thấp thỏm cho lại ta đi đôi tay ấy dù em có khư khư giữ lấy thì cũng chẳng làm gì làm gì mới được chứ? làm gì? thử kể ta nghe chơi? hãy cho lại để ta kể em nghe chuyện những tay thước ngọc (với ta, tay em chính là những tay thước ngọc.) những tay thước làm nên cửa nhà những tay thước khỏ lên đầu ta rất đau những tay thước vỗ về ta rất ngọt những tay thước xua đuổi ta rất dữ những tay thước bảo ta há mồm ra uống thuốc những tay thước bảo ta run lên ngững ngày những đêm hạnh phúc. này em cho lại ta đi cho lại ta đôi chân để ta kể em nghe những quãng rừng gió hú những đôi giầy mốc meo trong tủ bởi đôi chân khi cho lại ta đã chẳng bao giờ mang giầy nữa ta sẽ kể em nghe chuyện một người con gái mượn đôi chân chàng để tới mượn đôi chân chàng để lui để đi ăn bò bía để đi ăn bún ốc, bún riêu để đi ăn bò viên để uống nước cam để uống trà đá để bỏ mứa để bước vào phòng ngủ với chàng ba trăm sáu mươi lăm ngày nhanh hơn hơi thở em biết tại sao không? bởi nàng đã chẳng còn đôi chân nàng đã ra toà ký giấy sang nhượng đôi chân dù không hề bị tai nạn (cần gì phải đụng xe xong chết đi rồi mới có thể cho nhau như thế là vẫn yếu.) nàng đã cho chàng luôn cả những móng chân sơn đỏ những móng chân không biết mùi sơn bây giờ thì em đã hiểu vì sao? này em hãy cho lại ta lồng ngực ta không xin trái tim, đã bị những khốn nạn ta phá nát cho lại ta lồng ngực (tại sao em cứ phải hỏi để làm gì? không lẽ những kẻ yêu nhau cứ phải hỏi làm gì mỗi giây, mỗi phút?) cho lại ta lồng ngực em để ta giữ gìn trái tim em đã đầy lỗ thủng chính những trái tim tan nát mới cần được giữ gìn trong những lồng ngực mới để ta kể em nghe thân thể người ta chia làm ba phần phần để sờ mó phần để vuốt ve phần để làm thành thiên đàng hay địa ngục em chọn phần nào? nhưng nhớ để riêng ta phần cuối. này em hãy cho lại ta căn nhà tối những sợi len thoăn thoắt chạy trên hai cọng kẽm sợi lên sợi xuống sợi buồn sợi vui sợi thuỷ chung như gương sợi phản bội như gió cho ta đi. để ta kể em nghe chuyện những sợi len kết thành cổ lọ kết thành cổ trái tim kết thành cổ vuông kết thành cổ xẻ kết thành dây thừng thắt cổ ân ái.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào