Hát sẩm
Anh thì hào, anh thì hào Chúng anh xưa cũng mặt anh thì hào Cũng phường tai mắt, anh nào có chịu kém ai! Cung cách phong lưu, anh cũng đủ mùi đời Chỉ còn thiếu nỗi, lên trời trọc tiên Kể từ ngày thế sự đảo điên Làm cho anh dơ cả mắt, hoá cho nên anh phải hoá mù Ngước cái con ngươi, anh chỉ thấy cái bóng lù lù... Cuộc đời xoay chuyển, anh vẫn ù ù, minh minh Người ta thời tiến bộ cạnh tranh Mà anh đây chẳng biết ánh sáng văn minh nó ra thế nào Số phận nhá nhem, song le anh vẫn tự hào Nợ đời lo trả, há nào thua ai! Nghiệp sẩm soan thế mà có ích cho đời Tay đàn, miệng hát, anh giúp người thêm vui Anh thẹn cho phường con mắt chẳng đui Úa sương nặng thịt, chỉ ngồi dồi ăn dưng Anh lại thương cho phường con mắt tráo trưng Thấy của đời, than ôi! tối mắt [?] lăn lưng vơ quàng Chưng anh đây danh lợi chẳng màng Suốt đời ca hát, sường tràn hơn tiên Có cóc ra gì cái thời buổi bạc đen Anh chẳng thèm mở mắt để bon chen vì tiền Được cái thảnh thơi, quan bất nhiễu, dân bất phiền...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào