Hai miền hoa Thuỳ Linh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vi Thuỳ Linh
Một số bài cùng tác giả
– Nhật thực– Người đêm khuyết
– Tảng băng trôi
– Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác
– Từ phía ngày nắng tắt
Co ro trong phòng kín Như con chim nhỏ Hoa Thuỳ Linh Miền Anh không mùa đông Thế nào là nhớ thế nào là yêu Hai ngàn cây, một trời cách biệt Đường xích đạo đánh bật hình dung ám ảnh Hình dung kéo dài triền miên, mảnh như tơ sen Cánh hoa Thuỳ Linh ...Em kéo Anh lại bên em... Tay buông thỏng Tấm tức khóc Thôi! Đừng mơ nhiều nữa Thôi! Đừng gọi nhiều nữa Làm sao Anh biết được! Miền Anh không mùa đông * Loài hoa nào sẽ gọi Anh? Cơn gió nào sắp rủ Anh đi mất? Em nhốt mình trong phòng, khi bóng tối xoà lời dương tính Bọn bướm ong bị em xua tàn nhẫn Tâm hồn em ở miền Anh Đêm. Lại ngày. Lại đêm. Lại đêm Sự phân thân không - màu - nhiệm! Mùa mùa lặng lặng Giàn giụa cánh hoa Thuỳ Linh
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào