Co ro trong phòng kín Như con chim nhỏ Hoa Thuỳ Linh Miền Anh không mùa đông Thế nào là nhớ thế nào là yêu Hai ngàn cây, một trời cách biệt Đường xích đạo đánh bật hình dung ám ảnh Hình dung kéo dài triền miên, mảnh như tơ sen Cánh hoa Thuỳ Linh ...Em kéo Anh lại bên em... Tay        buông thỏng Tấm tức khóc Thôi! Đừng mơ nhiều nữa Thôi! Đừng gọi nhiều nữa Làm sao Anh biết được! Miền Anh không mùa đông                * Loài hoa nào sẽ gọi Anh? Cơn gió nào sắp rủ Anh đi mất? Em nhốt mình trong phòng, khi bóng tối xoà lời dương tính Bọn bướm ong bị em xua tàn nhẫn Tâm hồn em ở miền Anh Đêm. Lại ngày. Lại đêm. Lại đêm Sự phân thân không - màu - nhiệm! Mùa mùa lặng lặng Giàn giụa cánh hoa Thuỳ Linh

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào