Gửi những người đã chết
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Minh
Một số bài cùng tác giả
– Thong thả ở dưới trời– Thoáng nghĩ trước cửa hang
– Lá trường xuân
– Gửi miền Tây
– Bến cô đơn
Người lính bị vỏ đạn găm trong đầu Đêm nay không còn kêu gào điên dại Chàng thi sĩ nhuộm máu trái tim mình trên ngàn trang bản thảo Đã đủ thơ để đốt soi đường về trời. Những kẻ ta thường coi là vô lại Đã quay về nghĩa địa ngủ yên rồi Bao ông lớn quyền uy vênh vác sang giàu Đem tất cả vùi sâu ba thước đất. Có những điểm chung giữa ta và họ Là sự khát thèm Có thể một miếng ăn, một chút danh hão Một ước mơ hung hãn như lửa Cái “con” nhiều khi rừng rực trong “người”! Là sự ngớ ngẩn, làm tất cả rồi bỏ lại gai mọc đầy vườn ác, hoa cây thiện đang thơm, chìm thuyền trong mắt đàn bà vùng thời tiết bất thường và biết bao nhiêu những ước mơ mà mỗi lần mơ xong, thấy mình trẻ con, thấy mình ấu trĩ. Ta thấy thương người thương mình Vốn chỉ là bọt nước, giữa biển mặn cuộc đời như mây tụ rồi lại tan giữa trời giữa cõi sống có sinh có diệt. Thấy thương những ánh lửa kim tiền Những ngõ hẹp ken đầy bao xác sống Giữa giông tố vần xoay gẫy vụn cánh uy quyền Cỗ xe hư danh lao vào trống rỗng… Chuyến tàu đã đưa những người năm cũ rời ga Nhân Gian Hành trình theo đường ray Chuyển Kiếp Ta một mình trong vũng chiều sắp tắt Dội buốt lòng, tiếng gọi thuở hồng hoang…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào