Trời cuối thu rồi - Em ở đâu? Nằm bên đất lạnh chắc em sầu? Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy, Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.              Em mộng về đâu?              Em mất về đâu?       Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu, Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.              Em đã về chưa?              Em sắp về chưa?       Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ, Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn. Em hãy cười lên vang cõi âm. Khi trăng thu lạnh bước đi thầm. Những hồn phiêu bạt bao năm trước. Nay đã vào chung một chỗ nằm.                     Cười lên em!                     Khóc lên em!              Đâu trăng tình sử,              Nép áo trần duyên?              Gót sen tố nữ              Xôn xao đêm huyền.       Ta đi, lạc xứ thần tiên, Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.       Ta gởi bài thơ anh linh, Hỏi người trong mộ có rùng mình? Nắm xương khô lạnh còn ân ái? Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?              Hỡi hồn tuyết trinh!              Hỡi người tuyết trinh!       Mê em, ta thoát thân hình, Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.              Em có vui thêm?              Em có buồn thêm?              Ngồi bên cửa mộ,       Kể cho ta biết nỗi niềm. Thần chết cười trong bộ ngực điên, Ta nghe em thở tiếng ưu phiền. Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng. Hơi đất mê người - Trăng hiện lên.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào