Tôi ngước mắt nhìn những câu thơ Anh như động mạch chạy dọc vòm trời Vòm trời mùa thu màu thiếc Tôi không biết người Anh yêu - xứ sở của riêng Anh - còn đem đến cho Anh cơn mưa màu thiếc Hay chỉ Anh uống bóng mình? Chàng trai Riazan ơi, hãy quên những bài ca lê thê buồn thảm thuở thiếu thời Anh đã tiên tri về đời mình qua những dòng thơ như số phận Hồn tôi đang bay đến xứ sở Mặt trời không bao giờ lặn Để gặp Anh Tôi không xứng được Anh đón bằng cánh tay như cặp thiên nga Tôi bé nhỏ như Sura của Anh bé nhỏ Tôi chỉ muốn cúi minh trước Anh, một CON NGƯỜI ............. Anh từng bạch: đã cất cánh bay quá sớm tới nấm mồ của mình Anh tự nhận: kể nát rượu bê tha, tên côn đồ du đãng Không! Anh có rất nhiều Nhân loại hiểu Anh qua những gì Anh viết Thơ bùng lên trước gương mặt tạc đá đen dưới hàng sồi vút cao trong mùa thu màu thiếc Kia Êxênhin, hãy quất thơ vào những con ngựa đang uống cả mặt trăng Thắng chúng vào cỗ xe, lao đi! - dẫu gió rền rĩ Cứ đi tiếp, Anh sẽ thấy cuộc sống này tình lắm! Người Thơ! tôi yêu thơ Anh và cất đi nỗi buồn có thật Đời vọng tới Anh tiếng bạch dương rì rào, tiếng thảo nguyên nhú mầm và hơi thở nhẹ... Thi sĩ của đồng quê ơi, tôi tước vỏ ngôn ngữ để đến thật gần Anh, như Anh đến với mọi người bằng thơ để sống và yêu rút lòng chân thật Những gì không bọc vỏ sẽ gần nhau vĩnh viễn - con người Anh đứng dưới vòm trời Rực lên những dòng thơ trong mùa thu màu thiếc...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào