Giúp bà
Mẹ Việt đi học xа, Dặn trước: Việt ở nhà Phải thật là ngoan ngoãn. Chớ đùa như làm loạn, Phải chăm học chăm làm Và nhanh nhảu sẵn sàng Giúp đỡ bà việc vặt.” Việt xin vâng tươm tất. Một tháng sau, mẹ về, Bảo Việt kể cho nghe Giúp việc gì bà nội? Việt ta liền thoắng nói: “Con muốn giúp việc bà Làm phụ bếp, nhưng mà Bà bảo rằng: “Không khiến!” - “Cái thằng này chỉ liến! Giúp bà việc gì nào? Và cớ tại làm sao Mà bà lại khòng khiến?” Nghe mẹ con trò chuyện, Bà cười giễu bảo rằng: “Thằng Việt nó chỉ chăm, Khi nào bà xào nấu, Sán vào: “Bà để cháu Giúp bà nếm món ăn, Mặn, nhạt có vừa chăng, Có ngon lành, thơm dẻo... Lém lỉnh mồm tán khéo, Vào bếp chỉ quẩn chân, Cho nên bà không cần Nó giúp bà thế đấy!” Mẹ bảo: “Thế là quấy! Đáng lẽ phải giúp bà Quét cải ngõ, cái nhà, Rửa cải ấm, cái chén...” Việt ta, mồm khá liến, Viện lý lẽ - khó xuôi -: “Việc ấy phân công rồi, Đã về phần chị Nguyệt. Lẽ nào con tranh việc Của chị Nguyệt hay sao?” Mẹ rằng: “Chỉ tào lao! Thiếu gì việc vặt khác Như lau đũa, lau bát, Như quét lá ngoài vườn, Như chăn ngỗng, chăn ngan... Nếu con không lười biếng, Sẽ có nhiều sáng kiến Đề giúp đỡ gia đình. Chỉ chọn việc ngon lành Mà kiêng những việc khó Thì làm sao tiến bộ Thành cháu ngoan Bác Hồ!”
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào