Quay nhìn, thành cũ đã sương Hàng cây sứ, đứng giơ xương giữa trời Buồn thêm chút nữa, đá ơi! Nước lê thê rụng, non rời rã buông Gác xưa mỏng cánh chuồn chuồn Bao giông bão, bấy ngọn nguồn thương đau Ai về với gió bãi dâu Có nghe máu chảy dưới cầu hàm oan Hương xưa vạn nén chưa tàn Tiếng kinh khóc nấc đôi hàng lệ sa Những con sông chở đầy ma Còn ôm dưới đáy bao là bể dâu Nón hờn, lạnh với mưa lâu Chiều đông ướt nhẹp một câu hò buồn Một tiếng chuông, một hồi chuông Tan ra và thấm vào sương phế thành.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào