Giáp mặt phù dung
Một số bài cùng tác giả
– Tình ở miền sông núi tự do– Cầu hồn
– Hoa bay về ngàn
– Buồn Á Đông xưa
– Khi mới nhớn
Trong im lặng, tôi rùng mình nín thở Cầm tay em, nâng từng ngón tay hoa Tình yêu tràn trong thớ thịt, làn da Tình yêu rợn tự đầu mày, chân tóc Thoáng nét sương, nụ cười in khuôn ngọc Em bâng khuâng hé nửa cặp môi hồng Mắt nhắm nghiền, và sóng ngực rung rung Hơi thở ấm não nùng hương phấn dại Mặt giáp mặt để hai lòng tê tái Tôi điên rồ uống hết vị hoài nghi Trên môi em - Hai dòng lệ đầm đìa Hai ngực ép tới vô cùng đau đớn Tôi e ngại từ nét mi sầu gợn Tôi xót thương từ sợi tóc thơm nồng Em lả người như một cánh hoa rung Tôi khăng khít - ôi cõi đời tiêu tán! Khi tỉnh lại, trông thấy trời sáng lạn Con đường đi bừng nở ánh muôn hồng Em tuyệt trần đã mở lối thiên cung Tôi sửng sốt hái nụ tình phong nhụỵ Từ buổi ấy, mê một làn hương quý Tôi ra đi, chưa biết sẽ về đâu? Thấy quanh đây toàn xác thịt âu sầu Toàn những dáng hoa phai buồn ủ rũ Ôi hương sắc một thân hình nương tử! Cặp mắt thu và đôi má mùa xuân Ôi áng thiên hương một buổi yêu gần!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào