Giản Định Đế hiện giờ đang ở Châu Trường Yên, Mộ Độ lên ngôi "Diệt Minh" treo bảng cầu người Đặng Tất nghe được tới nơi hội cùng Vua phong Tất quốc công đại tướng Khắp quân dân hưởng ứng rần rần Bồ Cô một trận oai hùng Đánh cho Mộc Thạnh cong lưng chạy về Giết Lưu Tuấn, đô ty Lữ Nghị Quân nhà Trần như thế chẻ tre Tiếc thay vua vốn hay nghe Mộng Trang sàm tấu giết đi đại thần Chém Cảnh Chân, bóp hầu Đặng Tất (1409) Khiến bao người phẫn uất chán chê Nghĩa quân tan vỡ tức thì Mặc cho Trương Phụ ra uy vẫy vùng Phụ tới đâu, gươm vung tới đó (1409) Xác người phơi thành núi thảm thay Có một ruột quấn vào cây Hoặc đem rán lấy mỡ nầy đốt chơi Lại có đứa moi thai, mổ bụng (1409) Có đứa thì móc họng, cắt tai Hoặc đem thiến hoạn bé trai Lùa theo gái đẹp khắp nơi đem về Đói thê thảm, dân quê mất trắng Khắp ruộng đồng lúa chẳng trổ bông Lại thêm dịch bệnh quá chừng (1407, 1409) Xác người vất vưởng nằm chồng lên nhau Mấy tháng sau suy tôn Quý Khoáng (1409) Lên làm vua thống quản quyền uy Khắp nơi hào kiệt theo về Chỉnh trang binh mã, chỉ huy mọi người Trong khi đó lắm nơi trong nước Nhiều người như Hà Mạc nổi lên Giết tên Tả Dịch đương quyền (1410) Quân không thống nhất nên đành bại vong Vua Trùng Quang hoà trong thế yếu Sai sứ thần Nguyễn Biểu cầu phong Giữa triều xem giặc như không Đem thân thuyết khách một lòng vì dân Nguyễn Biểu đem chí nhân, đại nghĩa Cùng luận bàn ở giữa hành dinh Mắt nhìn Trương Phụ tổng binh Buông lời đanh thép nên danh kẻ thù Trương Phụ cho dọn ngay bàn tiệc Cỗ đầu người để thách Nguyễn quân Đầu lâu luộc chín bày mâm Nhe răng như doạ quỷ thần cũng kinh Môi Nguyễn Biểu cạn bình rượu đỏ Vung tay người vừa gõ vừa ngâm: "Ngọc thiệt, trân tu đã đủ mùi Gia hào thêm có cỗ đầu người Nem công, chả phượng còn thua béo Thịt gấu, gan lân cũng kém tươi Có lối lộc ninh so cũng một Vật bày thỏ thủ bội hơn mười Kìa kìa ngon ngọt tày vai lợn Tráng sĩ như Phàn tiếng để đời" Còn ta thì đối với ngươi Anh hùng hảo hớn ai người hơn nhau Phụ giận quá cột đầu Nguyễn Biểu Dưới chân cầu dìm chết mới thôi Đặng Dung hận kẻ ác này Quyết bắt cho được tên này mới thôi (1413) Kênh Soái Già khi trời đã tối Đột nhập vào thuyền của quân Minh Định tâm bắt Phụ một mình Vì không biết mặt nên đành chịu thua Dân và vua hết lòng phục quốc Đường ngập nghềnh những bước gian nan Còn đâu thuở ấy huy hoàng Nước non Đại Việt vô vàn nguy nan Hết Đặng Dung lại sang Cảnh Dị Đến vua Trần cũng bị giặc vây Vua quan bị lọt vào tay Tổng binh Trương Phụ giết ngay mấy người (1413) Mười hai đời, khởi công dựng nước Triều nhà Trần chấm dứt từ đây Một trăm bảy bốn năm dài Hậu Trần thêm bảy năm rồi thay ngôi

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào