Gặp một gia đình sơ tán
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Hoàng
Một số bài cùng tác giả
– Bông hồng vàng– Trở mùa
– Tiếng còi tàu
– Ghi ở thành Vinh
– Hoa phượng ở Đông Hà
Một số bài cùng từ khóa
– Về thăm quê sơ tán– Về Hương Sơn, năm sơ tán ấy
– Từ biệt vùng quê sơ tán
– Đưa con đi sơ tán
– Quê và hương sơ tán
Nửa đêm, chợt tỉnh, nghe tin đến: Quảng Trị, bà con vừa mới ra (Cô bé giao liên nào đấy nhỉ Như chim vui hẳn một gian nhà) Sáng mai, dậy sớm, vào thăm hỏi (Bát nước chè xanh vị đượm đà) Bà cụ Triệu Vinh ngồi kể lại Những ngày sơ tán dọc đường xa - Gia đình tôi chỉ toàn con gái Mấy đứa sau thì nỏ biết chi! Bảy trạm đi đường non một tháng Bây chừ mới tới trạm ngoài ni Một đứa trai đầu đi lính nguỵ Tin đồn hay dữ biết nên tin! Mong sao hắn biết tìm ra lối Về với bà con Mặt trận mình Nép sau lưng mẹ, hai cô gái Áo mỏng ni-lông bó sát người Bà cụ chỉ con rồi chậm rãi Mắt buồn lơ đãng dõi xa xôi: Con em: du kích vùng ven biển Đánh Mỹ từng qua mấy trận liền Con chị lấy chồng trong Quảng Trị Lên về thị xã những ngày phiên Quảng Trị, một vùng tan nát hết Cả nhà tui tạm lánh ra ngoài Nghĩ thương các chú o du kích Lo việc bầy tui, đủ nhọc người... Bọn trẻ bên giường, chừng đẫy giấc Vươn vai đứng dậy, bước ra sân Vườn chè buổi sáng sương còn ướt Nắng nháy từ xa, nháy lại gần
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào