1 Em hãy đến cánh đồng Mường Thanh Năm trận đánh xảy ra, em chưa đầy bảy tuổi Có thể trên đường tản cư, em còn ngồi trong thúng Mẹ quảy gánh gập ghềnh qua bao lối chân trâu (Em chưa thể ngờ mười tám năm sau Vào trận Điện Biên trên không mới nữa Em lại bế đứa con đầu lòng đi sơ tán Dưới bầu trời đỏ xác B.52...) Phải, em hãy đến cánh đồng Mường Thanh Nơi có những đường hào từ tuổi thơ sũng nước Những trận mưa tháng Ba rét dài căn cắt Đồng cỏ sém hai mươi năm xanh lại từng ngày Lại vỡ đất, trần lưng trên ruộng cháy Có tấm lòng nào xa lạ với nơi đây? Biết bao mồ hôi, sức lực đổ ra Để phá hết kẽm gai, san bằng lô cốt, Để lật hết những hầm ngầm bí mật, Tháo hết những kíp mìn, gỡ hết những kho bom! Nhưng rồi mùa mơ, mùa cam thứ nhất, thứ hai, Vẫn còn người hy sinh khi đi hái từng chùm quả ngọt, Những mùa lúa đã vàng lên óng mắt Dưới chân rạ cày sâu còn bất chợt thấy xương người! Giành chiến thắng xong rồi Còn phải sống cho xứng tầm chiến thắng! Em hãy đến cánh đồng Mường Thanh Để hiểu hết đời mình vào tuổi lớn: Giành đất với quân thù, dẫu nhiều năm, nhiều tháng Nhưng nuôi đất nảy nở sinh sôi, là trận đánh đời đời! 2 Anh biết em rất muốn trả lời Câu hỏi của bao người ngã xuống: Họ phải chết cho đời ta đẹp hơn thời họ sống, Cao cả hơn và cũng vẹn toàn hơn! Nhưng trận tuyến thời nào mà chẳng                         giống Mường Thanh? Mỗi thế hệ đi qua đều trải đủ niềm vui và nỗi khổ Điều chủ yếu là         dám can đảm đào tiếp đoạn chiến hào bỏ dở Dù chỉ nhích lên thêm từng mét Như ở Mường Thanh Dưới mảnh bom và đạn pháo Dưới mưa dầm và bùn đặc Kỳ cho tới đích (Cái đích tưởng trong tầm ngắm, nhưng còn lắm                           gian nan mới tới!) Để chắc chắn cắm được ngọn cờ, tiên lượng hết                          hy sinh và hạnh phúc, Trước một vạn sáu ngàn kẻ thù chính quy                         phải cúi mặt ra hàng! Giây phút ấy phi thường Nhưng được làm nên từ mỗi đoạn hầm hào vô danh, từ             ngàn vạn viên đạn súng trường bắn tỉa, Từ mỗi gánh nặng oằn lưng - mà mỗi người                             chìa vai dám nhận, Từ mỗi chịu đựng phi thường - mà mỗi người                            quả quyết giơ tay! 3 Con cái chúng ta hôm nay Sau hai mươi năm, vẫn gọi Bế Văn Đàn và                      Phan Đình Giót bằng Anh (Khi chiến thắng không cũ đi, những anh hùng                             không có tuổi!) Em hãy đến cánh đồng Mường Thanh Đừng cốt để tự ngắm mình trên đỉnh cao vòi vọi Mà hãy ngấm sâu vào từng cảm xúc thân quen... Em sẽ càng thấy thiêng liêng Từng chiếc xẻng tầm thường, từng ca sắt tráng men, Từng mảnh áo bông thô chần quả trám, Từng giọng hò đã quên đi trên núi đèo sâu thẳm, Từng khúc quân hành đóng đanh như búa bổ,                                dội câu thề... Em càng thấy nóng lòng hơn: “Sau kỳ tích Mường Thanh, giờ phải có thêm gì?” Hai mươi năm rồi, vẫn câu hỏi ấy thôi! Em hãy đến...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào