Em 4
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Trung Lai
(hay là NHÌN THEO TIẾNG HÁT) Em kéo chiếc khăn xuống vai Vầng trăng nhô lên đỉnh núi Em hát những lời xa ngái Nỗi buồn ngập trái tim anh Nghe không đành, bỏ đi cũng không đành Thanh vắng quá, mây bay và gió thổi Những lời hát bảo tình yêu không tuổi Mà bao người bạc tóc với tình yêu! Vô tình gặp, ai nào dám gọi Cũng vô tình, em đâu biết ai nghe Trót một lần buông mình cho số phận Mũi tên bay đi, chẳng thể thu về Anh ngồi đó nhìn theo tiếng hát Lại thấy những ngày xưa trước mặt Ngày ra đi cỏ gà trắng đất Chưa nghe nói đến người-không-một-lần-yêu Không thể hẹn, không thể thề, không thể giận Anh dằn lòng nghe em hát đêm nay Cái núi lửa một thời đã tắt Lại đang đòi thiêu đốt anh đây!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào