Em đến những nơi anh qua
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Xuân Quỳnh
Em đến những nơi anh qua Nên gặp anh em chẳng gặp Thầm nhớ dấu chân trên đất Dẫu đường đầy vết đạn bom Em dừng chân bên cửa sông Nghe gió xa về bát ngát Dáng anh như một cánh buồm Vượt tầm thuỷ lôi phía trước Chiếc cầu ngang sông em bước Nhớ chuyến phà đêm anh qua Giữa bom đạn giặc như mưa Quyết liệt giành từng sải nước Bát cơm ăn trên mặt đất Nghĩ đến bát cơm trộn cát Nắng gió trải khắp đồi cây Thương căn hầm anh ngột ngạt Tháng tám về cùng biển động Bão cuồn cuộn từ ngoài khơi Lòng đất rùng rùng bom giặc Ngủ yên sao được anh ơi! Tháng năm rát mặt gió lào Hoa héo trước khi hoa nở Trận địa anh bên Trường Sơn Đứng vững giữa vòng toạ độ Bãi dương trải bọt na pan Xen lẫn bốn bề cỏ mọc Pháo ơi giờ chuyển về đâu Thương anh xém ngang mái tóc! Thời gian không gian cách xa Nhớ đến anh em chỉ nhớ Nét mặt vừa quen vừa lạ Trẻ như mặt những anh hùng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào