Anh phải về thôi Bố mẹ vừa gọi điện Mai anh lại đến Ngốn ngấu em Buổi tối ở nhà mình Như là ở trọ Ngó bên nào cũng thấy lặng thinh Suốt một đêm lọ mọ Quen có em gối trên tay rồi Anh đặt sách lên tay anh Sách không đủ nặng Anh đặt gối lên tay anh Gối không đủ nặng Anh đặt lần lượt từng vật dụng có trong căn phòng Chẳng gì đủ để anh nguôi nỗi nhớ em trong Quen ngồi ngắm em khi em đang ngủ say Trở giấc, anh lồm cồm mắt kiếm Rồi chẳng thể dỗ dành cơn nhớ nín Thức tiếp một đêm Không có em ở bên Giấc ngủ nghiêng về phía nào cũng lạnh Chắc ở nhà không có anh, em cũng sẽ chẳng quen Nhớ muốn xé ngang lưng để mọc ra đôi cánh Dưới chân cầu thang lúc trước anh về Mình hôn bù hơn hai mươi mấy cái Chỉ đủ tiêu hết trên đường anh về Chạm cửa nhà anh là thèm trở lại Em đã mặc áo anh cho áo đượm nức mùi Bây giờ anh ôm ngủ Bớt được tí ti chứ làm sao đủ Nằm sấp và làm thơ Thôi, dỗ dành giấc ngủ Cho đốt nhanh đêm Để bình minh lên sớm Anh lại về với em

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào