Diệu vợi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Bính
Một buổi giời đi đưa đám tang Có người về ở Mộc Hoa trang Người là một gã thi nhân đó Tha thẩn đi chôn những mộng vàng. Đêm nay ngồi khóc trong trăng lạnh Trăng đắm chìm đi gió thở dài Tôi nhớ đến người, ôi! diệu vợi Ở lầu hoa ấy, trong rừng mai. Lầu hoa từ ngày xưa tới nay Ai biết hồn tôi đắm ở đây Có những buổi chiều sương đổ xuống Lá vàng đổ xuống như mưa bay. Tôi tưởng rồi tôi quên được người Nhưng mà nản lắm, Tú Uyên ơi! Tôi vào sâu quá và xa quá! Đường lụt sương mờ, lụt lá rơi... Nghĩ đến mai kia rồi một buổi Có ai đâu đó mối manh nàng Ngoài trời có tiếng con chim la. Lệ nến thi nhau rỏ trắng bàn!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào