Dạy búp bê
Đặt con búp bê nhựa Đứng quay mặt vào tường Nguyệt làm bộ nghiêm trang Lên cái giọng con cớn Mắng rằng: “Con gái lớn Đã lên tám tuổi rồi Mẹ dạy chẳng nghe lời Dạo này cô hư quá Mẹ gọi cô không dạ Mẹ bảo cô mần thinh Cái mặt rắn như sành Úi chà đanh đá khiếp! Mỗi ngày có hai vệc: Bữa cơm xong quét nhà Và cứ sáng ngày ra Cọ rửa bộ ấm chén Thế mà cô lười biếng Cứ trốn như chãch thôi Cô cứ để cho tôi Ngày ngày phải làm hộ Bảo cô đã rát cổ Như nước đổ lá khoai Có con gái nhà ai Lại hư thân mất nết? Đáng lẽ tôi phải đét Cho cô trận đòn đau Nhưng cô đã bẹp đầu Mà lại còn sứt mũi Vì mấy lần ngã chúi Cho nên tôi lại thương Chỉ bắt cô đứng tường Để thi hành kỷ luật” Nhìn cháu nghiêm nét mặt Ông không nhịn được cười Cháu học đâu những lời Nghiêm chỉnh pha hài hước Mà đem ra bắt chước Để dạy cái Búp bê? Nhưng được cái không chê Là từ ngày hôm đó Nguyệt ta rất là nhớ Rựa ấm chén, quét nhà Điều gì dạy người ta Chính mình phải làm trước.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào