Tiếng gì giục giã đêm sương Trăng khuya tỉnh giấc trong vườn lạnh tanh Mịt mờ sương bạc vây quanh Tiếng chim gióng một trên cành cây cao Trời khuya vắng bóng ngàn sao Sông ngân hà lạc phương nào biết không? Lặng nghe, tiếng dế não nùng Mọi loài say cả giấc nồng thê lương... Dậy đi chú tiểu, dộng chuông, Cho hồn vơi bớt nỗi buồn mênh mông Cho mau lên! rạng trời đông Cho ngân dìu dặt ở lòng muôn sao Dậy đi thôi, hỡi trời cao Trăng mây lẳng lặng phương nào lắng nghe Tiếng chuông thức tỉnh nguồn mê Gọi hồn tử sĩ nặng thề trong sương Trời hôm nay nhạt sắc hương Còn chờ ở chú mở đường bình minh Dậy đi thôi, tiếng chuông linh Chú khua lên, với giọng kinh ngạt ngào Khua lên cho lá lao xao Và trăng khuya nhạt bớt màu u vương Dậy thôi, chú tiểu, dộng chuông Cho hồn vơi bớt nỗi buồn mênh mông.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào