Em khóc sập trời, Anh vẫn cứ đi, gạt em về vạt vạt mây tơi tả Em phút chốc là Nữ Oa, nâng khoảng-trời-bị-trượt-chân, bằng mi mắt khô trụi Rồi hồn phiêu bồng lại nhập xác thân Rồi lại nóng bừng hồi hộp hồi hộp Em muốn tìm Anh, nhưng lại lạc vào bóng mình, tìm Anh trong tiếng vọng của bão Con đường hút hút lõm những dấu chân Em ướm chân mình, định uống nước trong một dấu chân, như cổ tích… Mà chỉ toàn dấu chân phụ nữ! Hai bên đường, những bông hoa loa kèn đỏ khóc Đêm ướt - những dấu chân đọng nước Đi theo những dấu chân tới khi lả đi nơi gió xối thành thác, nơi những người đàn bà ở trần, thổn thức nhìn đường tối và trăng sáng Họ bảo em, đừng đi nữa, không tìm được đâu, những dấu chân biến mất nhanh vì đàn ông đổi thay như biển cả Tru lên tru lên những cây đèn đỏ Trăng tước mình                      rơi                              như chiếc móng tay Những người đàn bà làm bặt tiếng tru liên hồi của hoa, bằng lưỡi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào