Con anh lên tám tuổi rồi, Học hành đương độ mải chơi mải đùa; Chơi ô chán lại đình chùa, Vở viết nguệch ngoạc như bùa vẽ nhăng. Cười nhe, sún cả hàm răng, Áo quần xốc xếch, chạy khăng suốt ngày. Chân không, chẳng chịu guốc giầy, Mật rắn như đá, người gầy như que. Bây giờ, mẹ bảo chẳng nghe, Mai sau biết có nên nghề ngỗng chi?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào